Chùa Phật Ân 475 Minnesota Avenue Roseville, MN 55113. Tel: (651) 482-7990 - Web: www.PhatAn.org. Email: chua_phatan@yahoo.com.
Danh Mục Tam Tạng
THƯ MỤC TÁC GIẢ

06. Phẩm Tỳ-lô-giá-na

03 Tháng Tám 201612:19 CH(Xem: 1562)
06. Phẩm Tỳ-lô-giá-na
KINH HOA NGHIÊM  

Hán Dịch: Đại-Sư Thật-Xoa-Nan-Đà - Việt Dịch: HT Thích Trí Tịnh 
Phật Học Viện quốc Tế Xuất Bản PL 2527 – 1983

 

PHẨM TỲ LÔ GIÁ NA
THỨ SÁU


 Phổ-Hiền Bồ-Tát lại bảo đại-chúng rằng : 'Chư Phật-tử ! Quá thế-giới vô-trần-số kiếp về thuở quá-khứ, lại quá xấp bội thời-gian đó, có thế-giới-hải tên Phổ-Môn-Tịnh-Quang-Minh.

 Trong thế-giới-hải này có thế-giới tên Thắng-Âm, y biển ma-ni-võng mà trụ, có tu-điều-phục-sơn vi-trần-số thế-giới bao quanh, hình tròn và bằng phẳng. Cõi này đủ vô-lượng sự trang-nghiêm. Ba trăm lớp bửu-thọ Luân-vi-sơn bao bọc. Những bửu-vân giăng che. Thanh-tịnh không nhơ uế, ánh sáng rực rỡ. Thành ấp cung-điện như Tu-Di-Sơn. Y phục cùng thức ăn uống tùy niệm hiện đến. Kiếp đó tên Chủng-chủng-trang-nghiêm.

 Chư Phật-tử ! Trong cõi Thắng-Âm đó có biển Thanh-Tịnh-Quang-Minh-Hương-Thủy. Trong biển này có đại-liên-hoa-tu-di-sơn xuất hiện, tên Hoa-Diệm-Phổ-Trang-Nghiêm-Tràng, lan-can bằng mười chất báu bao vòng. Trên núi đó có một khu rừng lớn, tên Ma-Ni-Hoa-Chi-Luân. Nơi đây có vô-lượng lâu-các đẹp, vô-lượng nhà viện báu, vô-lượng tràng diệu-hương, vô-lượng tràng bửu-sơn, rất mực trang-nghiêm. Vô-lượng bạch-liên-hoa báu đua nở khắp nơi, vô-lượng lưới hương ma-ni-liên-hoa bủa giăng. Tiếng nhạc hòa vui, hương vân chói sáng, số đều vô-lượng không kể hết.

 Có tất cả trăm muôn ức na-do-tha thành bao quanh, nhân dân ở trong đó.

 Phía đông của khu rừng có đại thành Diệm-Quang-Minh, chỗ đóng đô của Nhơn-Vương, vòng quanh có trăm muôn ức na-do-tha thành, ngang rộng đều bảy ngàn do tuần, xây dựng bằng những diệu-bửu thanh-tịnh, quách bằng bảy báu, những lầu tháp ngừa giặc đều tráng-lệ, bảy lớp hào báu đầy những hương thủy, nơi đây hoa sen bốn màu xanh, vàng, đỏ, trắng đua nở khoe xinh. Cây đa-la báu bao bọc bảy lớp. Lâu-các cung-điện đều bằng châu-báu, trên đó, lưới báu che giăng. Hoa hương thơm sáng rải khắp nơi. Có trăm muôn ức na-do-tha cửa lớn, đều bằng châu báu. Trước mỗi cửa đều có bốn mươi chín tràng thi-la, bày hàng thứ tự. Lại có trăm muôn ức khu vườn bao vòng. Trong đây đều có nhiều loại cây tạp-hương, cây ma-ni-hương, mùi thơm lan khắp nơi. Bày chim đẹp hòa hót, ai nghe cũng đẹp ý cả.

 Trong đại-thành này, cư dân không ai là chẳng có sanh-đắc-thần-thông bay đi tự-tại, nết hạnh như chư Thiên, những vật nhu-cầu, theo ý muốn hiện đến.

 Kế cận đại-thành này về hướng nam, có một Thiên-thành hiệu Thọ-Hoa-Trang-Nghiêm.

 Xoay theo phía hữu của Thiên-thành, có Đại-Long thành tên Cứu-Cánh.

 Kế đó là Dạ-Xoa thành tên Kim-Cang-Thắng-Diệu-Tràng.

 Kế đó là Càn-Thát-Bà thành tên Diệu-Cung.

 Kế đó là A-Tu-La thành tên Bửu-Luân.

 Kế đó là Ca-Lâu-La thành tên Diệu-Bửu-Trang-Nghiêm.

 Kế đó là Khẩn-Na-La thành tên Du-Hí-Khoái-Lạc.

 Kế đó là Ma-Hầu-La thành tên Kim-Cang-Tràng.

 Kế đó làm Phạm-Thiên-Vương thành tên Chủng-Chủng-Diệu-Trang-Nghiêm.

 Có trăm vạn ức na-do-tha thành như vậy. Mỗi thành này đều có trăm vạn ức na-do-tha lâu-các trang-nghiêm vô-lượng.

 Chư Phật-tử ! Trong khu rừng lớn Ma-Ni-Hoa-Chi-Luân này có một đạo-tràng tên Bửu-Hoa-Biến-Chiếu, dùng những châu báu trang-nghiêm khắp nơi. Hoa báu Ma-Ni đua nở một chỗ. Thắp hương đăng đủ những màu báu đẹp. Mây sáng giăng che, lưới sáng rực rỡ. Những vật trang-nghiêm luôn sản xuất diệu-bửu. Tất cả nhạc khí thường tấu tiếng hòa nhã. Châu Ma-Ni-Vương hiện thân Bồ-Tát. Các loại hoa đẹp cùng khắp mười phương.

 Trước đạo-tràng đó có một biển to tên Hương-Ma-Ni-Kim-Cang, có đại-liên-hoa tên Hoa-Nhụy-Diệm-Luân. Hoa đó rộng lớn trăm ức do-tuần. Cọng, cánh, tua, gươn đều bằng diệu-bửu. Mười bất-khả-thuyết trăm ngàn ức na-do-tha liên-hoa bao quanh. Thường phóng quang-minh, luôn vang tiếng diệu, khắp đến mười phương.

 Chư Phật-tử ! Thế-giới Thắng-Âm, trong kiếp tối sơ, có mười tu-di-sơn vi-trần-số Như-Lai ra đời. Đệ nhứt là đức Nhất-Thiết-Công-Đức-Sơn-Tu-Di-Thắng-Vân.

 Chư Phật-tử ! Trước lúc đức Phật đó xuất thế một trăm năm, trong rừng Ma-Ni-Hoa-Chi-Luân, tất cả đều trang-nghiêm thanh-tịnh. Những là xuất-hiện mây bửu-diệm, vang tiếng ca ngợi công-đức của Phật, diễn nói âm thinh của vô số Phật. Phóng ánh sáng như lưới giăng che mười phương. Cung điện lâu các chiếu sáng lẫn nhau. Hoa báu sáng bay nhóm thành mây. Lại vang ra tiếng vi-diệu trình bày căn lành quảng đại của chúng-sanh tu-hành từ thuở trước, kể danh-hiệu của tam-thế chư Phật, thuật đạo cứu-cánh và hạnh-nguyện của Bồ-Tát tu hành, nói những lời của Như-Lai chuyển-pháp-luân.

 Hiện ra những tướng trang-nghiêm như vậy, để ứng điềm đức Như-Lai xuất thế.

 Tất cả vua chúa trong thế-giới Thắng-Âm, vì thấy nghe những tướng trang-nghiêm đó nên căn lành được thành thục, đều muốn gặp Phật mà đến đạo-tràng.

 Lúc đó trong đại liên-hoa nơi đạo-tràng, đức Nhứt-Thiết-Công-Đức-Sơn-Tu-Di-Thắng-Vân Phật thoạt xuất hiện, đủ tướng báu tốt, vô-biên diệu-sắc thanh-tịnh.

 Tất cả cung-điện đều hiện bóng Phật. Tất cả chúng-sanh đều được thấy Phật.

 Từ nơi thân Phật xuất hiện vô-biên Hóa-Phật, nhiều loại màu sắc sáng rỡ khắp pháp-giới.

 Trong thế-giới Thắng-Âm có sáu mươi tám ngàn ức Tu-Di-Sơn, Phật đều hiện thân ngồi trên đảnh núi, như hiện đang ngự trên bửu-tọa tại rừng Ma-Ni-Hoa-Chi-Luân.

 Đức Phật phóng bạch hào tướng quang, quang-minh này tên phát-khởi-nhứt-thiết-thiện-căn-âm, kèm theo mười phật-sát vi-trần-số quang-minh, chiếu khắp cả quốc-độ ở mười phương.

 Nếu có chúng-sanh đáng được điều-phục, thời ánh sáng đó chiếu đến họ, liền được tự khai ngộ, dứt phiền não, phá lưới mê, xô ngã núi chướng, sạch cấu trược, phát tín giải lớn, sanh thiện-căn thù thắng, lìa hẳn tất cả nạn khủng bố, diệt trừ tất cả khổ-não nơi thân-tâm, khởi tâm thấy Phật, hướng đến nhứt-thiết-trí.

 Bấy giờ tất cả vua chúa cùng vô-lượng trăm ngàn quyến thuộc, nhờ quang-minh của Phật khai giác nên đều đến chỗ Phật ngự, đầu mặt lạy chơn Phật.

 Chư Phật-tử ! Trong đại thành Diệm-Quang-Minh, Quốc-Vương-Hỷ-Kiến-Thiện-Huệ thống lãnh cả trăm vạn ức na-do-tha thành. Phu-Nhơn Phước-Kiết-Tường làm thượng-thủ bất-khả-thuyết vạn bảy ngàn Phu-Nhơn thể nữ. Thái-Tử Đại-Oai-Quang làm thượng-thủ trong năm trăm Vương-tử. Thái-Tử có một vạn Phu-Nhơn và Diệu-Kiến phu-nhơn là thượng-thủ.

 Khi đã được thấy quang-minh của Phật, nhờ sức tu căn lành từ trước, Thái-Tử Đại-Oai-Quang liền chứng được mười pháp-môn :

 Một là môn Chư-Phật-công-đức-luân-tam-muội. Hai là môn Chư-Phật-pháp-phổ-môn-đà-la-ni. Ba là môn Quảng-đại-phương-tiện-tạng-bát-nhã-ba-la-mật. Bốn là môn Điều-phục-chúng-sanh-đại-trang-nghiêm đại từ. Năm là môn Phổ-vân-âm-đại-bình-đẳng. Sáu là môn Sanh-vô-biên-công-đức-tối-thắng-tâm-đại-hỉ. Bảy là môn Như-thật-giác-ngộ-nhứt-thiết-pháp-đại-xả. Tám là môn Quảng-đại-phương-tiện-bình-đẳng-tạng-đại-thần-thông. Chín là môn Tăng-trưởng-tín-giải-lực-đại-nguyện. Mười là môn Phổ-nhập-nhứt-thiết-trí-quang-minh-biện-tài.

 Lúc đó, Đại-Oai-Quang Thái-Tử thừa oai-lực của Phật, quan-sát khắp đại-chúng, rồi nói kệ rằng :

 Thế-Tôn ngồi đạo-tràng

 Đại quang-minh thanh-tịnh

 Như ngàn mặt nhựt mọc

 Chiếu khắp cõi hư-không.

 Vô-lượng ức ngàn kiếp

 Phật mới hiện một lần

 Nay Phật hiện ra đời

 Mọi người đều mến kính.

 Xem trong quang-minh Phật

 Hóa Phật bất-tư-nghì

 Trong tất cả cung điện

 Tịch-tịch mà chánh-thọ.

 Hãy xem thần-thông Phật

 Chưn lông tuôn mây sáng

 Chói rực cả thế-gian

 Quang-minh vô-cùng-tận.

 Hãy nhìn xem thân Phật

 Lưới sáng rất thanh-tịnh

 Hiện hình đồng tất cả

 Cùng khắp đến mười phương.

 Diệu âm khắp thế-gian

 Ai nghe cũng vui đẹp

 Tùy theo tiếng chúng-sanh

 Ca ngợi công-đức Phật.

 Phật-quang chiếu đến đâu

 Chúng-sanh đều an lạc

 Khổ não đều dứt trừ

 Trong lòng rất mừng rỡ.

 Hãy xem chúng Bồ-Tát

 Mười phương đến đạo-tràng

 Đều phóng mây báu đẹp

 Hiện-tiền ca ngợi Phật.

 Đạo-tràng vang diệu-âm

 Tiếng đó rất sâu-xa

 Hay dứt khổ chúng-sanh

 Đây là thần-lực Phật.

 Chúng-hội đều cung-kính

 Lòng họ rất mừng vui

 Đồng ở trước Thế-Tôn

 Chiêm ngưỡng đấng Vô-Thượng.

 Chư Phật-tử ! Lúc Thái-Tử-Đại-Oai-Quang nói kệ, do thần-lực của Phật, tiếng của Thái-Tử vang khắp thế-giới Thắng-Âm.

 Quốc-Vương-Hỉ-Kiến-Thiện-Huệ, sau khi nghe lời kệ, rất vui mừng. Nhà vua quan-sát các quyến thuộc rồi nói kệ rằng :

 Hỡi tất cả chư Vương

 Vương-tử và Đại-thần

 Các Tể-quan thành ấp

 Phải mau họp lại đây !

 Phổ cáo trong các thành

 Mau đánh trống truyền rao

 Họp tất cả mọi người

 Đồng đến ra mắt Phật !

 Tất cả các nẻo đường

 Đều phải rung lạc báu

 Dắt vợ con quyến thuộc

 Đồng đến lễ Như-Lai.

 Tất cả các thành quách

 Phải sửa sang sạch sẽ

 Khắp nơi dựng tràng phan

 Nghiêm-sức bằng châu ngọc !

 Mành lưới báu che giăng

 Kỹ nhạc bủa như mây

 Trang-nghiêm giữa hư-không

 Mọi nơi phải đầy đủ !

 Đường xá phải dọn sạch

 Y phục phải đẹp xinh

 Ngồi trên xe báu tốt

 Cùng ta đồng đến Phật !

 Mỗi người tùy tự-lực

 Rải những vật trang-nghiêm

 Rợp trời như mây che

 Cùng khắp cả không gian !

 Lửa thơm, lọng liên-hoa

 Chuỗi ngọc hình bán nguyệt

 Và nhiều y phục đẹp

 Mọi người nên đồng rải !

 Đem nhiều thứ nước thơm

 Luân ma-ni thượng diệu

 Và chiên đàn thanh-tịnh

 Đều rải đầy hư-không !

 Những hoa báu chuỗi ngọc

 Trang-nghiêm sạch không nhơ

 Cùng với đèn ma-ni

 Đều treo ở trên không !

 Mọi người hướng phía Phật

 Lòng đều rất vui mừng

 Cùng vợ con quyến thuộc

 Đến ra mắt Thế-Tôn.
 
 

 Lúc đó, Quốc-Vương Hỉ-Kiến-Thiện-Huệ cùng Phu-Nhơn, Vương-Tử, Đại-thần và quyến thuộc, bảy mươi bảy trăm ngàn ức na-do-tha người đồng ra khỏi thành Diệm-Quang-Minh, thừa phước-lực của Quốc-Vương, bay trên không mà đi. Những đồ cúng dường đầy khắp hư-không. Khi đến đạo-tràng đại-chúng đồng lễ Phật rồi ngồi qua một phía.

 Thiên-Vương Thiện-Hóa-Tràng ở thành Diệu-Hoa cùng với quyến-thuộc mười ức na-do-tha đồng câu-hội.

 Long-Vương Tịnh-Quang ở thành Cứu-Cánh cùng với hai mươi lăm ức quyến-thuộc câu-hội.

 Dạ-Xoa-Vương Mãnh-Kiện ở thành Kim-Cang-Thắng-Tràng cùng quyến-thuộc bảy mươi bảy ức câu hội.

 Càn-Thát-Bà-Vương Hỉ-Kiến ở thành Vô-Cấu cùng chín mươi bảy ức quyến-thuộc câu hội.

 A-Tu-La Vương Tịnh-Sắc-Tư-Duy ở thành Diệu-Luân cùng năm mươi tám ức quyến thuộc câu hội.

 Ca-Lâu-La Vương Thập-Lực-Hành ở thành Diệu-Trang-Nghiêm cùng chín mươi chín ngàn quyến thuộc câu hội.

 Khẩn-Na-La-Vương Kim-Cang-Đức ở thành Du-Hí-Khoái-Lạc cùng mười tám ức quyến thuộc câu hội.

 Ma-Hàu-La-Già Vương Bửu-Xưng-Tràng ở thành Kim-Cang-Tràng cùng bất-khả-thuyết ức trăm ngàn na-do-tha quyến thuộc câu hội.

 Pham-Vương Tối-Thắng ở thành Tịnh-Diệu-Trang-Nghiêm cùng mười tám ức quyến thuộc câu hội.

 Trong trăm vạn ức na-do-tha đại thành như vậy, tất cả chư Vương cùng với quyến thuộc đồng đến đạo-tràng đảnh lễ đức Nhứt-Thiết-Công-Đức-Sơn-Tu-Di-Thắng-Vân Như-Lai, rồi ngồi qua một phía.

 Lúc đó, vì muốn điều-phục các chúng-sanh, đức Thắng-Vân-Như-Lai ở trong hải-hội đạo-tràng diễn thuyết khế-kinh Phổ-Tập-Tam-Thế-Chư-Phật-Tự-Tại-Pháp, cùng với thế-giới vi-trần-số khế-kinh khác. Tùy tâm chúng-sanh đều khiến được lợi ích.

 Đại-Oai-Quang Bồ-Tát, sau khi nghe pháp này, liền chứng được pháp-hải quang-minh của đức Phật Thắng-Vân đã tích-tập từ đời trước. Những là :

 Chứng được trí-quang-minh tất cả pháp tụ bình-đẳng tam-muội, trí quang-minh tất cả pháp đều vào trụ trong tâm bồ-đề tối sơ, trí quang-minh thập phương pháp-giới phổ quang-minh tạng thanh-tịnh nhãn, trí quang-minh quan-sát tất cả Phật-pháp đại-nguyện hải, trí quang-minh vào vô-biên công-đức-hải thanh-tịnh-hạnh, trí quang-minh hướng đến bất-thối-chuyển đại-lực tốc-tật-tạng, trí quang-minh sức vô-lượng biến-hóa trong pháp-giới xuất-ly-luân, trí quang-minh quyết-định vào biển vô-lượng công-đức viên-mãn, trí quang-minh rõ biết biển thần-thông hiện trước tất cả chúng-sanh của vô-biên Phật trong pháp-giới, trí quang-minh rõ biết pháp-lực vô-sở-úy của chư Phật.

 Đại Oai-Quang Bồ-Tát được vô-lượng trí quang-minh như vậy rồi, thừa thừa oai-lực của Phật mà nói kệ rằng :

 Tôi nghe phật-pháp vi-diệu

 Mà được trí quang-minh

 Do đây thấy Thế-Tôn

 Việc đã làm thuở trước.

 Tất cả chỗ sanh ra

 Danh diệu thân sai khác

 Và cúng dường nơi Phật

 Như vậy tôi đều thấy.

 Thuở xưa chỗ chư Phật

 Đều kính thờ tất cả

 Vô-lượng kiếp tu-hành

 Nghiêm tịnh các thế-giới.

 Thí xả chính thân mình

 Quảng đại không ngằn mé

 Tu tập hạnh tối-thắng

 Nghiêm-tịnh các quốc-độ.

 Tai, mũi, đầu, tay, chân

 Và đến những cung điện

 Thí xả số vô-lượng

 Nghiêm tịnh các sát-hải.

 Nơi mỗi mỗi thế-giới

 Ức-kiếp bất-tư-nghì

 Tu tập hạnh bồ-đề

 Nghiêm tịnh các thế-giới.

 Phổ-Hiền đại nguyện lực

 Trong tất cả chư Phật

 Tu hành vô-lượng hạnh

 Nghiêm tịnh các quốc-độ.

 Như nhơn nhựt-quang chiếu

 Trở lại thấy mặt trời

 Tôi do Phật-trí-quang

 Thấy đạo của Phật làm.

 Tôi xem Phật sát-hải

 Thanh-tịnh rất sáng suốt

 Tịch-tịnh chứng bồ-đề

 Pháp-giới đều cùng khắp.

 Tôi sẽ như Thế-Tôn

 Nghiêm tịnh các sát-hải

 Nhờ oai-thần của Phật

 Tu tập hạnh bồ-đề.
 
 

 Chư Phật-tử ! Lúc đó, Đại-Oai-Quang-Bồ-Tát, do thấy và cúng-dường đức Phật Nhứt-Thiết-Công-Đức-Tu-Di-Thắng-Vân, nên tâm được tỏ ngộ, rồi vì thế-gian mà hiển thị hạnh-hải thuở xưa của Như-Lai, hiển thị phương-tiện tu hành của Bồ-Tát thuở xưa, hiển thị trí thanh-tịnh vào khắp tất cả pháp-giới, hiển thị sức thành Phật tự tại trong tất cả đạo-tràng, hiển thị lực vô-sở-úy trí vô sai biệt của Phật, hiển thị khắp thị hiện thân Như-Lai, hiển thị thần biến bất-khả-tư-nghì của Phật, hiển thị trang-nghiêm thanh-tịnh vô-lượng Phật-độ, hiển thị những hạnh nguyện của Phổ-Hiền Bồ-Tát.

 Vì thế-gian hiển thị như vậy khiến tu-di-sơn vi-trần-số chúng-sanh phát bồ-đề-tâm. Phật-sát-vi-trần-số chúng-sanh thành tựu Như-Lai thanh-tịnh quốc-độ.
 
 

 Lúc đó, Nhứt-Thiết-Công-Đức-Sơn-Tu-Di-Thắng-Vân-Như-Lai vì Đại-Oai-Quang-Bồ-Tát mà nói kệ rằng :

 Lành thay Đại-Oai-Quang

 Phước-tạng danh tiếng lớn

 Vì lợi ích chúng-sanh

 Hướng đến bồ-đề-đạo.

 Ông được trí quang-minh

 Pháp-giới đều đầy khắp

 Phước huệ đều rộng lớn

 Sẽ được biển trí sâu.

 Trong một cõi tu hành

 Trải qua sát-trần kiếp

 Như ông thấy nơi Phật

 Sẽ được trí như vậy.

 Chẳng phải kẻ hạnh kém

 Biết được phương-tiện này

 Được sức đại tinh-tấn

 Mới tịnh sát-hải được.

 Trong mỗi mỗi vi-trần

 Tu hành vô-lượng kiếp

 Người đó mới làm được

 Trang-nghiêm các phật-độ.

 Vì mỗi mỗi chúng-sanh

 Luân hồi trải kiếp hải

 Trong lòng chẳng nhàm mỏi

 Sẽ thành Đại-Đạo-Sư.

 Cúng-dường mỗi mỗi Phật

 Cùng tận thuở vị lai

 Lòng không chút nhàm mỏi

 Sẽ thành vô-lượng-đạo.

 Tam-thế tất cả Phật

 Sẽ khiến ông toại nguyện

 Trong tất cả Phật-hội

 Thân ông đều ở đó.

 Tất cả chư Như-Lai

 Thệ-nguyện vô-lượng-biên

 Người đại-trí thông đạt

 Biết được phương-tiện này.

 Đại-Quang cúng dường Phật

 Nên được oai-lực lớn

 Khiến trần-số chúng-sanh

 Thành-thục hướng bồ-đề.

 Người tu hạnh Phổ-Hiền

 Bồ-Tát tiếng tăm lớn

 Trang-nghiêm Phật sát-hải

 Pháp-giới đều cùng khắp.

 Chư Phật-tử ! Trong kiếp Đại-Trang-Nghiêm đó, có hằng-hà sa-số tiểu kiếp, loài người thọ hai tiểu-kiếp.

 Chư Phật-tử ! Đức Nhứt-Thiết-Công-Đức-Sơn-Tu-Di-Thắng-Vân Phật thọ năm mươi ức tuổi. Sau khi đức Phật đây diệt độ, thời đức Ba-La-Mật-Thiện-Nhãn-Trang-Nghiêm-Vương Phật ra đời, cũng thành chánh-giác nơi đạo-tràng ở rừng Ma-Ni-Hoa-Chi-Luân.

 Lúc đó, Đại-Oai-Quang-Đồng-Tử thấy đức Thiện-Nhãn-Trang-Nghiêm-Vương thành Phật hiện thần-thông, liền chứng được niệm-Phật tam-muội tên Vô-Biên-Hải-Tạng-Môn, và được đà-la-ni tên đại trí lực pháp-uyên, được đại từ tên Phổ-tùy-chúng-sanh-điều-phục-độ-thoát, được đại-bi tên Biến-phú-nhứt-thiết-cảnh-giới-vân, được đại-hỉ tên Nhứt-thiết-Phật-công-đức-hải-oai-lực-tạng, được đại xả tên Pháp-tánh-hư-không-bình-đẳng-thanh-tịnh, được bát-nhã-ba-la-mật tên Tự-tánh-ly-cấu pháp-giới thanh-tịnh-thân, liền được thần-thông tên Vô-ngại-quang-phổ-tùy-hiện, được biện-tài Thiện-nhập-ly-cấu-uyên, và được trí-quang tên Nhứt-thiết-phật-pháp-thanh-tịnh-tạng. Được thông đạt mười ngàn pháp môn như vậy.

 Đại-Oai-Quang-Đồng-Tử, thừa oai lực của Phật, vì các quyến thuộc mà nói kệ rằng :

 Trong số bất-tư-nghì ức kiếp

 Đấng Đại Đạo Sư khó gặp gỡ

 Cõi này chúng-sanh nhiều lợi hành

 Nên nay được thấy đệ-nhị Phật.

 Thân Phật khắp phóng đại quang-minh

 Sắc tướng vô-biên rất thanh-tịnh

 Như mây đầy khắp tất cả cõi

 Mọi nơi ca ngợi công-đức Phật.

 Phật-quang chiếu đến đều hoan hỷ

 Chúng-sanh có khổ đều trừ diệt

 Đều khiến cung kính khởi từ-tâm

 Đây là Như-Lai tự tại dụng.

 Tuôn mây biến hóa bất-tư-nghì

 Phóng lưới quang-minh vô-lượng sắc

 Mười phương thế-giới đều đầy khắp

 Đây thần-thông của Phật biến hiện.

 Mỗi chưn lông Phật hiện mây sáng

 Chiếu khắp hư-không vang tiếng lớn

 Những nơi tối tăm đều chiếu đến

 Những khổ địa ngục đều trừ diệt.

 Như-Lai diệu âm khắp mười phương

 Tất cả ngôn âm đều diễn đủ

 Tùy các chúng-sanh có thiện nghiệp

 Đây là thần biến của đức Phật.

 Vô-lượng vô-biên đại-chúng hải

 Trong các pháp hội Phật đều hiện

 Khắp chuyển vô tận diệu pháp-luân

 Tất cả chúng-sanh được điều-phục.

 Thần-thông của Phật vốn vô-biên

 Trong tất cả cõi đều xuất hiện

 Phật-trí như vậy thường vô-ngại

 Vì độ chúng-sanh thành chánh-giác.

 Đại-chúng nên sanh lòng vui mừng

 Hớn hở mến ưa rất kính trọng

 Ta sẽ cùng nhau đồng đến Phật

 Nếu thấy Như-Lai tất hết khổ.

 Phát tâm hồi hướng đến Bồ-đề

 Xót thương tất cả các chúng-sanh

 Trụ nơi Phổ-Hiền nguyện rộng lớn

 Sẽ như Pháp-Vương được tự-tại.

 Nhờ thần-lực của đức Phật, nên tiếng kệ của Đại-Oai-Quang Đồng-Tử được vô-ngại. Tất cả thế-giới đều được nghe. Vô-lượng chúng-sanh phát bồ-đề-tâm.

 Đại-Oai-Quang Đồng-Tử cùng Vương-Phụ, Vương-Mạu và quyến thuộc, với vô-lượng trăm ngàn ức na-do-tha chúng-sanh giăng lọng báu như mây, cùng đến đạo-tràng Phật Ba-La-Mật-Thiện-Nhãn-Trang-Nghiêm-Vương.

 Đức Phật vì đại-chúng này diễn thuyết nói khế kinh Pháp-tánh thanh-tịnh trang-nghiêm, cùng với thế-giới-hải vi-trần-số khế-kinh.

 Đại-chúng này, sau khi nghe kinh, được trí thanh-tịnh, được vào tất cả phương tiện thanh-tịnh, được bực Ly-Cấu-Quang-Địa, được môn ba-la-mật Thị-hiện-nhứt-thiết thế-gian ái-nhạo trang-nghiêm, được môn tăng-quảng-hạnh Phổ-nhập-nhứt-thiết sát độ vô-biên-quang-minh thanh-tịnh-kiến, được môn thu-hướng-hạnh Ly-cấu-phước-đức-vân-quang-minh-tràng, được môn tùy-nhập-chứng Nhứt-thiết-pháp-hải-quảng-đại-quang-minh, được hạnh chuyển-thâm-phát-thu tên Đại-trí trang-nghiêm, được quán-đảnh-trí tên vô-công-dụng-tu-cực-diệu-kiến, được đại quang-minh hiển-liễu tên Như-Lai công-đức-hải tướng-quang-ảnh biến-chiếu, được nguyện-lực-trí tên vô-lượng-nguyện-lực tín-giảng tạng.

 Đức Thiện-Nhãn-Trang-Nghiêm-Vương Phật vì Đại-Oai-Quang-Bồ-Tát mà nói kệ rằng:

 Lành thay biển công-đức trí-huệ

 Phát tâm thu hướng đại bồ-đề

 Ông sẽ thành Phật bất-tư-nghì

 Khắp vì chúng-sanh làm chỗ tựa.

 Ông đã xuất sanh biển đại trí

 Đều hay rõ khắp tất cả pháp

 Sẽ dùng vô-lượng diệu phương tiện

 Vào cảnh vô tận của Phật làm.

 Đã thấy mây công-đức của Phật

 Đã vào bực trí-huệ vô-tận

 Các biển phương-tiện ba-la-mật

 Bực danh-hiệu lớn sẽ đầy đủ.

 Đã được môn phương tiện tổng trì

 Cùng với môn biện tài vô-tận

 Bao nhiêu hạnh nguyện đều tu tập

 Sẽ thành vô-thượng đại-trí-huệ.

 Ông đã xuất sanh những nguyện hải

 Ông đã vào nơi tam muội hải

 Sẽ đủ các môn đại thần-thông

 Bất-khả-tư-nghì các phật-pháp.

 Pháp-giới rốt ráo bất-tư-nghì

 Thâm-tâm rộng lớn đã thanh-tịnh

 Thấy khắp mười phương tất cả Phật

 Ly-cấu trang-nghiêm các sát-hải.

 Ông đã vào hạnh bồ-đề Phật

 Thuở xưa bổn sự biển phương tiện

 Như Phật tu hành chỗ dứt trừ

 Diệu hạnh như vậy ông đều ngộ.

 Phật ở vô-lượng trong mỗi cõi

 Nhiều thứ cúng-dường vô-lượng Phật

 Như Phật tu hành đã chứng quả

 Trang-nghiêm như vậy ông đều thấy.

 Kiếp-hải rộng lớn vô cùng tận

 Trong tất cả cõi tu tịnh hạnh

 Thệ nguyện kiên cố không thể lường

 Sẽ được thần thông lực của Phật.

 Cúng dường chư Phật không thiếu sót

 Quốc-độ trang-nghiêm đều thanh-tịnh

 Trong tất cả kiếp tu diệu-hạnh

 Ông sẽ thành Phật đại công-đức.

 Chư Phật-tử ! Sau khi đức Ba-La-Mật-Thiện-Nhãn-Trang-Nghiêm-Vương Phật nhập niết-bàn, Quốc-Vương Hỉ-Kiến-Thiện-Huệ cũng băng hà. Đại-Oai-Quang Đồng-Tử lên ngôi Chuyển-Luân-Vương.

 Lúc đó, nơi đạo-tràng ở rừng Ma-Ni-Hoa-Chi-Luân, đức Phật thứ xuất thế hiệu là Tối-Thắng-Công-Đức-Hải.

 Đại-Oai-Quang-Vương cùng quyến-thuộc, nhơn dân đồng đến chỗ Phật ngự đem lâu các trang-nghiêm lớn dâng cúng Phật.

 Đức Phật diễn nói khế-kinh Bồ-Tát-Phổ-Nhãn-Quang-Minh-Hạnh, và thế-giới vi-trần-số khế-kinh khác.

 Đại-Oai-Quang-Vương, sau khi nghe kinh, được tam-muội tên Đại-phước-đức-phổ-quang-minh. Do được tam-muội này nên có thể rõ biết biển phước cũng chẳng phải phước thuở quá-khứ, hiện-tại, vị-lai của tất cả Bồ-Tát và tất cả chúng-sanh.

 Lúc đó đức Phật vì Đại-Oai-Quang-Vương mà nói kệ rằng :

 Lành thay Đại-Oai-Quang phước đức

 Các ông nay đến chỗ Phật ngự

 Xót thương tất cả chúng-sanh hải

 Phát tâm bồ-đề thắng đại nguyện.

 Ông vì tát cả chúng-sanh khổ

 Khởi tâm đại-bi khiến giải-thoát

 Sẽ làm chỗ tựa cho quần-mê

 Đây gọi phương-tiện của Bồ-Tát.

 Nếu có Bồ-Tát hay kiên cố

 Tu những thắng-hạnh không nhàm mỏi

 Trí giải vô-ngại tối-thượng-thắng

 Diệu-trí như vậy đó sẽ được.

 Đấng phước-đức-quang, đấng phước-tràng

 Bực phước-đức-xứ, bực phước hải

 Phổ-Hiền Bồ-Tát những hạnh nguyện

 Chính Đại-Oai-Quang hay chứng nhập.

 Ông đem được nguyện rộng lớn này

 Vào biển bất-tư-nghì của Phật

 Phước-hải chư Phật vốn vô-biên

 Ông dùng diệu-giải đều thấy được.

 Ông ở trong thập phương quốc-độ

 Đều thấy vô-lượng vô-biên Phật

 Chư Phật thuở xưa chỗ tu hành

 Tất cả như vậy ông đều thấy.

 Nếu ai trụ nơi phương tiện này

 Tất được vào nơi trong trí địa

 Đây là tùy thuận chư Phật học

 Quyết định sẽ thành nhứt-thiết-trí.

 Ông ở trong tất cả sát-hải

 Vi-trần kiếp-hải tu các hạnh

 Tất cả Như-Lai những hạnh-hải

 Ông đều đã học sẽ thành Phật.

 Như ông đã thấy trong mười phương

 Tất cả sát-hải rất nghiêm-tịnh

 Cõi ông nghiêm-tịnh cũng như vậy

 Vô-biên nguyện lớn đều sẽ được.

 Nay đây chúng-hội đạo-tràng này

 Nghe ông phát nguyện đều mừng rỡ

 Đều vào nguyện lớn của Phổ-Hiền

 Phát tâm hồi hướng bồ-đề-đạo.

 Vô-biên quốc-độ trong mỗi cõi

 Đều vào tu hành trải kiếp-hải

 Bởi những nguyện-lực được viên mãn

 Phổ-Hiền Bồ-Tát tất cả hạnh.

 Chư Phật-tử ! Trong đạo-tràng Ma-Ni-Hoa-Chi-Luân, sau đó lại có Phật xuất thế hiệu là Danh-Xưng-Phổ-Văn-Liên-Hoa-Nhãn-Tràng. Đại-Oai-Quang-Vương băng trong thời-kỳ này, rồi sanh trong Thiên-thành Tịch-Tịnh Bửu-Cung trên núi Tu-Di, làm Đại-Thiên-Vương hiệu là Ly-Cấu-Phước-Đức-Tràng, cùng Thiên-chúng đồng đến chỗ Phật rải hoa báu cúng dường.

 Lúc đó, đức Phật Danh-Xưng-Phổ-Văn-Liên-Hoa-Nhãn-Tràng vì Thiên-Vương mà diễn nói khế-kinh Quảng-Đại-Phương-Tiện-Phổ-Môn-Biến-Chiếu, và thế-giới-hải vi-trần-số khế-kinh khác.

 Nghe kinh xong, Thiên-Vương và Thiên-chúng được tam-muội tên Phổ-Môn-Hoan-Hỉ-Tạng. Do sức tam-muội, nên được nhập thật-tướng-hải của tất cả pháp. Sau đó Thiên-Vương và Thiên-chúng lễ Phật, rời đạo-tràng trở về bổn cung.