Chùa Phật Ân 475 Minnesota Avenue Roseville, MN 55113. Tel: (651) 482-7990 - Web: www.PhatAn.org. Email: chua_phatan@yahoo.com.
Danh Mục Tam Tạng
THƯ MỤC TÁC GIẢ

15. Phẩm Thập-trụ

03 Tháng Tám 201612:27 CH(Xem: 1347)
15. Phẩm Thập-trụ
KINH HOA NGHIÊM  

Hán Dịch: Đại-Sư Thật-Xoa-Nan-Đà - Việt Dịch: HT Thích Trí Tịnh 
Phật Học Viện quốc Tế Xuất Bản PL 2527 – 1983

 

 PHẨM THẬP TRỤ
THỨ MƯỜI LĂM


 Lúc bấy giờ Pháp-Huệ Bồ-Tát thừa oai-lực của Phật, nhập Bồ-Tát vô-lượng phương tiện tam-muội. Do sức tam-muội, ngoài ngàn phật-sát vi-trần-số thế-giới ở mười-phương, có ngàn phật-sát vi-trần-số Phật đều đồng hiệu là Pháp-Huệ và đồng hiện đến bảo Pháp-Huệ Bồ-Tát rằng :

 'Lành thay ! lành thay ! Thiện-nam-tử ! Ông hay nhập Bồ-Tát Vô-Lượng phương-tiện tam-muội này.

 Thiện-nam-tử ! Trong mười-phương, ở mỗi phương đều có ngàn phật-sát vi-trần-số chư Phật đều dùng thần-lực đồng gia-hộ ông.

 Lại nguyện-lực và thần-lực của đức Tỳ-Lô-Giá-Na Như-Lai đây, cùng năng-lực thiện-căn của ông đã tu, nhập tam-muội này, khiến ông thuyết pháp, vì để tăng-trưởng phật-trí, vì thâm nhập pháp-giới, vì khéo rõ chúng-sanh-giới, vì sở nhập vô-ngại, vì sở hành vô-chướng, vì được vô-đẳng phương-tiện, vì nhập nhứt-thiết-trí-tánh, vì giác tất cả pháp, vì biết tất cả căn, vì hay thọ-trì diễn-thuyết tất cả pháp : chính là phát khởi mười bực trụ của Bồ-Tát.

 Thiện-nam-tử ! Ông nên thừa thần-lực của Phật mà diễn-thuyết pháp thập trụ ấy !'

 Lúc đó chư Phật liền ban cho Pháp-Huệ Bồ-Tát trí vô-ngại, trí vô-trước, trí vô-đoạn, trí vô-si, trí vô-dị, trí vô-thất, trí vô-lượng, trí vô-thắng, trí vô-giải-đãi, trí vô-đoạt. Tại sao vậy ? Vì năng-lực của tam-muội này pháp-nhĩ như vậy.

 Chư Phật đều đưa tay hữu xoa đảnh của Pháp-Huệ Bồ-Tát.

 Pháp-Huệ Bồ-Tát liền xuất định nói với chư Bồ-Tát rằng :

 'Chư Phật-tử ! Trụ-xứ của Bồ-Tát rộng lớn đồng với hư-không-giới.

 Phật-tử ! Bồ-Tát trụ nơi nhà tam-thế chư Phật.

 Nay tôi sẽ nói về chỗ trụ của Bồ-Tát ấy.

 Chư Phật-tử ! Chỗ trụ của Bồ-Tát có mười bực mà tam-thế chư Phật đã nói, sẽ nói và hiện đương nói.

 Đây là mười bực trụ :

 Sơ-phát-tâm-trụ, Trị-địa-trụ, Tu-hành-trụ, Sanh-quý-trụ, Cụ-túc phương-tiện-trụ, Chánh-tâm-trụ, Bất-thối-trụ, Đồng-chơn-trụ, Pháp-vương-tử-trụ, Quán-đảnh-trụ.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là Bồ-Tát phát-tâm-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này thấy Phật hình dung đoan-nghiêm xinh đẹp có oai-lực lớn, hoặc thấy thần-túc, hoặc nghe thọ-ký, hoặc nghe giảng dạy, hoặc thấy chúng-sanh chịu những sự quá khổ, hoặc nghe phật-pháp rộng lớn của Như-Lai mà phát bồ-đề-tâm, cầu nhứt-thiết-trí.

 Vị Bồ-Tát này duyên mười pháp khó được mà phát tâm. Đây là mười pháp khó được :

 Trí biết rõ thị-xứ phi-xứ, trí biết rõ thiện-ác nghiệp báo, trí biết rõ căn tánh thắng-liệt, trí biết rõ các loại tri giải sai-biệt, trí biết rõ các cảnh-giới sai-biệt, trí biết rõ tất cả chí-xứ-đạo, trí biết rõ các thiền giải-thoát tam-muội, trí túc-mạng vô-ngại, trí thiên-nhãn vô-ngại, trí tam-thế lậu-tận.

 Chư Phật-tử ! Vị Bồ-Tát này nên khuyên học mười pháp. Đây là mười pháp :

 Siêng cúng-dường Phật, thích ở sanh-tử, chủ-trương dìu dắt thế-gian khiến trừ ác nghiệp, thường đem pháp thắng-diệu dạy bảo, ca ngợI pháp vô-thượng, học công-đức của Phật, sanh ở trước Phật luôn được nhiếp thọ, phương-tiện diễn nói tam-muội tịch-tịnh, ngợi khen xa lìa sanh-tử luân-hồi, làm chỗ quy-y cho chúng-sanh đang bị khổ.

 Vì sao phải khuyên học mười pháp này. Vì muốn vị Bồ-Tát này, ở trong phật-pháp, tâm thêm rộng lớn, có nghe được pháp liền tự hiểu, chẳng do người khác dạy.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là bực Bồ-Tát trị-địa-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này đối với chúng-sanh phát mười thứ tâm :

 Tâm-lợi-ích, tâm đại-bi, tâm an-lạc, tâm an-trụ, tâm lân-mẫn, tâm nhiếp-thọ, tâm thủ-hộ, tâm đồng với mình, tâm là thầy, tâm làm đạo-sư.

 Chư Phật-tử ! nên khuyên vị Bồ-Tát này học mười thứ pháp :

 Tụng tập học rộng, rảnh rang tịch-tịnh, gần thiện tri-thức, nói lời hòa vui, nói tất biết-thời, lòng không khiếp sợ, rõ thấu các nghĩa, tu hành đúng pháp, xa lìa ngu-mê, an-trụ bất-động.

 Do học mười pháp trên đây, vị Bồ-Tát này đối với chúng-sanh, thêm lớn đại-bi, có được nghe pháp liền tự hiểu chẳng do người khác dạy.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là Bồ-Tát tự-tại hành-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này dùng mười hạnh để quan-sát tất cả pháp :

 Quán tất cả pháp vô-thường, tất cả pháp khổ, tất cả pháp không, tất cả pháp vô-ngã, tất cả pháp vô-tác, tất cả pháp vô-vị, tất cả pháp bất-như-danh, tất cả pháp vô-xứ-sở, tất cả pháp rời phân-biệt, tất cả pháp không kiên thiệt.

 Chư Phật-tử ! Vị Bồ-Tát này nên khuyên học mười pháp :

 Quan-sát chúng-sanh giới, pháp-giới, thế-giới, quan-sát địa-giới, thủy-giới, hỏa-giới, phong-giới, quan-sát dục-giới, sắc-giới, vô-sắc-giới. Vì muốn vị Bồ-Tát này được trí huệ sáng tỏ, có được nghe pháp liền tự hiểu, chẳng do người khác dạy.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là Bồ-Tát sanh-quý-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này từ thánh-giáo sanh, thành-tựu mười pháp :

 Trọn chẳng thối chuyển nơi Phật-đạo, sanh lòng tin sâu thanh-tịnh, khéo quan-sát pháp, rõ biết chúng-sanh, quốc-độ, thế-giới, nghiệp-hạnh, quả-báo, sanh-tử, niết-bàn.

 Chư Phật-tử ! Vị Bồ-Tát này nên khuyên học mười pháp :

 Rõ biết tất cả phật-pháp thời quá-khứ, thời vị-lai, thời hiện-tại; tu tập tất cả phật-pháp thời quá-khứ, vị-lai, hiện-tại; viên-mãn tất cả phật-pháp quá-khứ, vị-lai, hiện tại; biết rõ tất cả Phật bình-đẳng. Đây là vì muốn cho vị Bồ-Tát này được thăng tiến, nơi trong tam-thế tâm được bình-đẳng, có được nghe pháp liền tự hiểu, chẳng do người khác dạy.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là Bồ-Tát cụ-túc phương-tiện-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này trọn đủ mười pháp :

 Căn lành tu tập đều vì cứu hộ tất cả chúng-sanh, lợi ích tất cả chúng-sanh, an-lạc tất cả chúng-sanh, ai-mẫn tất cả chúng-sanh, độ-thoát tất cả chúng-sanh, khiến tất cả chúng-sanh lìa những tai nạn, khiến tất cả chúng-sanh thoát khổ sanh-tử, khiến tất cả chúng-sanh phát-sanh tịnh-tín, khiến tất cả chúng-sanh đều được điều-phục, khiến tất cả chúng-sanh đều chứng niết-bàn.

 Chư Phật-tử ! Vị Bồ-Tát này nên khuyên học mười pháp :

 Biết chúng-sanh vô-biên, vô-lượng, vô-số, biết chúng-sanh bất-tư-nghị, vô-lượng-sắc, bất-khả-lượng, biết chúng-sanh không, vô-sở-tác, vô-sở-hữu, vô-tự-tánh.

 Vì muốn vị Bồ-Tát này, tâm lại càng tăng-thắng hơn không bị nhiễm trước, có được nghe pháp liền tự hiểu, chẳng do người khác dạy.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là Bồ-Tát chánh-tâm-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này nghe mười pháp tâm định chẳng động :

 Nghe khen Phật hay chê Phật, đối với phật-pháp tâm định chẳng động. Nghe khen pháp hay chê pháp, đối với phật-pháp tâm định chẳng động. Nghe khen Bồ-Tát hay chê Bồ-Tát, đối với phật-pháp tâm định chẳng động. Nghe khen hay chê công-hạnh của vị Bồ-Tát, đối với phật-pháp tâm định chẳng động. Nghe nói chúng-sanh hữu-lượng hay vô-lượng, đối với phật-pháp tâm định chẳng động. Nghe nói chúng-sanh hữu-cấu hay vô-cấu, đối với phật-pháp tâm định chẳng động. Nghe nói chúng-sanh dễ độ hay khó độ, đối với phật-pháp tâm định chẳng động. Nghe nói pháp-giới hữu-lượng hay vô-lượng, đối với phật-pháp tâm định chẳng động. Nghe nói pháp-giới có thành có hoại, đối với phật-pháp tâm định chẳng động. Nghe nói phật-pháp hoặc có hoặc không, đối với phật-pháp tâm định chẳng động.

 Chư Phật-tử ! Vị Bồ-Tát này nên khuyên học mười pháp :

 Tất cả pháp vô-tướng, tất cả pháp vô-thể, tất cả pháp chẳng thể tự-tại, tất cả pháp vô-sở-hữu, tất cả pháp không chơn-thiệt, tất cả pháp không, tất cả pháp vô-tánh, tất cả pháp như huyễn, tất cả pháp như mộng, tất cả pháp vô-phân-biệt.

 Vì muốn vị Bồ-Tát này tâm lại càng thêm tăng-tiến được chẳng thối chuyển vô-sanh-pháp-nhãn. Có được nghe pháp liền tự hiểu chẳng do người khác dạy.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là Bồ-Tát bất thối-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này nghe mười pháp kiên-cố bất-thối :

 Nghe có Phật hay không có Phật, nghe có pháp hay không pháp, nghe có Bồ-Tát hay không Bồ-Tát, nghe có Bồ-Tát hạnh hay không Bồ-Tát hạnh, nghe có Bồ-Tát tu hành được xuất-ly hay chẳng xuất-ly, nghe quá-khứ có Phật hay không Phật, nghe vị-lai có Phật hay không Phật, nghe hiện-tại có Phật hay không Phật, nghe Phật trí hữu-tận hay vô-tận, nghe tam-thế là một tướng hay chẳng phải một tướng, đối với trong phật-pháp tâm đều chẳng thối chuyển cả.

 Chư Phật-tử ! Vị Bồ-Tát này nên khuyên học mười pháp quảng đại :

 Nói một chính là nhiều, nói nhiều chính là một; văn tùy nơi nghĩa, nghĩa tùy nơi văn, chẳng có chính là có, có chính là chẳng phải có, vô-tướng chính là tướng, tướng chính là vô-tướng, vô-tánh chính là tánh, tánh chính là vô-tánh.

 Vì muốn khiến vị Bồ-Tát này tăng-tiến, nơi tất cả pháp khéo hay xuất-ly, có được nghe pháp liền tự hiểu chẳng do người khác dạy.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là Bồ-Tát đồng-chơn-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này trụ mười hạnh nghiệp :

 Thân-hạnh không lỗi, ngữ-hạnh không lỗi, ý-hạnh không lỗi, tùy ý thọ sanh, biết chúng-sanh các thứ dục, biết chúng-sanh các thứ tri-giải, biết chúng-sanh các thứ cảnh-giới, biết chúng-sanh các thứ nghiệp, biết thế-giới thành hoại, thần-túc tự-tại vô-ngại.

 Chư Phật-tử ! Vị Bồ-Tát này nên khuyên học mười pháp :

 Biết tất cả phật-sát, động tất cả phật-sát, trì tất cả phật-sát, quán tất cả phật-sát, đến tất cả phật-sát, du-hành vô-số thế-giới, lãnh-thọ vô-số phật-pháp, hiện thân biến-hóa tự-tại, nói ra tiếng quảng-đại biến mãn, trong một sát-na thừa sự cúng-dường vô-số Phật.

 Vì muốn vị Bồ-Tát này tăng-tiến, hay được thiện-xảo đối với tất cả pháp, có được nghe pháp liền tự hiểu hẳng do người khác dạy.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là Bồ-Tát pháp-vương-tử-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này khéo biết mười pháp :

 Khéo biết chúng-sanh thọ sanh, khéo biết phiền-não hiện khởi, khéo biết tập-khí tương-tục, khéo biết chỗ làm phương-tiện, khéo biết vô-lượng-pháp, khéo biết các oai-nghi, khéo biết thế-giới sai biệt, khéo biết những việc của thế-gian trước thế-gian sau, khéo biết diễn thuyết đệ-nhứt-nghĩa.

 Chư Phật-tử ! Vị Bồ-Tát này nên khuyên học mười pháp :

 Pháp-Vương xứ thiện-xảo, Pháp-Vương xứ quỷ-độ, Pháp-Vương xứ cung-điện, Pháp-Vương xứ thu-nhập, Pháp-Vương xứ quan-sát, Pháp-Vương xứ quán-đảnh, Pháp-Vương lực-trì, Pháp-Vương vô-úy, Pháp-Vương minh-tẩm, Pháp-Vương tán thán.

 Vì muốn khiến vị Bồ-Tát này tăng tiến tâm không chướng-ngại, có được nghe pháp liền tự hiểu chẳng do người khác dạy.

 Chư Phật-tử ! Thế nào là Bồ-Tát quán-đảnh-trụ ?

 Vị Bồ-Tát này được thành-tựu mười thứ trí :

 Chấn-động vô-số thế-giới, chiếu diệu vô-số thế-giới trụ-trì vô-số thế-giới, qua đến vô-số thế-giới, nghiêm-tịnh vô-số thế-giới, khai-thị vô-số chúng-sanh, quan-sát vô-số chúng-sanh, biết căn-tánh của vô-số chúng-sanh, khiến vô-số chúng-sanh thu nhập, khiến vô-số chúng-sanh điều-phục.

 Vị Bồ-Tát này thân và thân-nghiệp, thần-thông biến hiện, quá-khứ trí, vị-lai trí, hiện-tại trí, thành-tựu phật-độ tâm cảnh-giới, trí cảnh-giới, tất cả đều chẳng thể biết được, nhẫn đến Pháp-Vương-Tử Bồ-Tát cũng chẳng biết được.

 Vị Bồ-Tát này nên khuyên học mười thứ trí của Như-Lai :

 Tam-thế-trí, phật-pháp-trí, pháp-giới vô-ngại-trí, phật-giới vô-biên-trí, sung-mãn nhứt-thiết thế-giới-trí, phổ-chiếu nhứt-thiết thế-giới-trí, trụ-trì nhứt-thiết thế-giới-trí, tri nhứt-thiết chúng-sanh-trí, tri nhứt-thiết pháp trí tri vô-biên chư Phật trí.

 Vì muốn khiến vị Bồ-Tát này tăng trưởng nhứt-thiết chủng-trí, có được nghe pháp liền tự hiểu, chẳng do người khác dạy.

 Lúc bấy giờ, do thần-lực của đức Phật trong mười phương, mỗi phương đều một vạn phật-sát vi-trần-số thế-giới sáu thứ chấn-động. Mưa thiên-hoa, tràng-hoa, thiên mạt-hương, thiên tạp-hương, thiên bửu-y, thiên bửu-vân, thiên trang-nghiêm cụ. Những kỹ-nhạc trời tự-nhiên hòa tấu. Phóng thiên quang-minh và âm thinh vi-diệu.

 Như ở thế-giới này, thập-phương thế-giới, nơi điện Thiên-Đế-Thích nói pháp thập-trụ và hiện thần-biến cũng như vậy cả.

 Lại do thần lực của Phật, mười phương đều có một vạn phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát đến nơi đây và đồng nói rằng : 'Lành thay ! Lành thay ! Này Phật-tử ! Ngài khéo nói pháp này.

 Chúng tôi đồng tên Pháp-Huệ, quốc-độ đồng hiệu Pháp-Vân, Như-Lai ở các cõi đó đều hiệu Diệu-Pháp, Nơi pháp-hội của Thế-Tôn chúng tôi cũng giảng thuyết thập-trụ, câu văn nghĩa lý và chúng-hội quyến-thuộc cũng đồng như nơi đây, không có tăng giảm.

 Chúng tôi thừa thần-lực của đức Phật mà đến nơi pháp-hội này để chứng-minh.

 Lúc đó Pháp-Huệ Bồ-Tát, thừa oai-lực của Phật, quan-sát mười phương khắp cùng pháp-giới, rồi nói kệ rằng :

 Thấy thân vi-diệu đấng Thắng-Trí

 Tướng-hảo đoan-nghiêm đều đầy đủ

 Tôn trọng như vậy rất khó gặp

 Bồ-Tát dũng-mãnh sơ-phát-tâm.

 Thấy đại thần-thông không ai bằng

 Nghe lời thọ ký và dạy bảo

 Các loài chúng-sanh khổ vô-lượng

 Do đây Bồ-Tát sơ-phág-tâm.

 Nghe chư Như-Lai đấng Phổ-Thắng

 Tất cả công-đức đều thành-tựu

 Ví như hư-không chẳng phân biệt

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm

 Tam-thế nhơn-quả gọi là xứ

 Tự-tánh chúng ta là phi-xứ

 Muốn đều rõ biết nghĩa chơn thật

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Tất cả hữu-vi các hạnh-đạo

 Mỗi mỗi đều có chỗ nơi đến

 Đều muốn rõ biết thể-tánh đó

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Tất cả thế-giới các chúng-sanh

 Tùy nghiệp trôi lăn không tạm dứt

 Muốn được thiên-nhãn đều thấy rõ

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Trong đời quá-khứ đã từng có

 Thể-tánh như vậy, tướng như vậy

 Muốn đều rõ biết túc-trụ kia

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Tất cả chúng-sanh những phiền-não

 Tương-tục, hiện khởi, và tập-khí

 Muốn đều rõ biết rốt ráo hết

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Tùy những chúng-sanh chỗ an-lập

 Các môn đàm luận đường ngữ ngôn

 Như thế-đế đó đều muốn biết

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Tất cả các pháp lìa ngôn thuyết

 Tánh không tịch-diệt vốn vô-tác

 Muốn đều rõ thấu chơn-nghĩa này

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Muốn đều chấn-động mười phương cõi

 Nghiên úp tất cả những đại-hải

 Đầy đủ chư Phật đại thần-thông

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Muốn một chưn lông phóng quang-minh

 Chiếu khắp mười phương vô-lượng cõi

 Trong mỗi quang-minh giác tất cả

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Muốn đem nan-tư vô-lượng cõi

 Để trong bàn tay mà chẳng động

 Rõ biết tất cả như huyễn hóa

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Muốn dùng một lông chấm nước biển

 Tất cả đại-hải đều làm cạn

 Mà đều phân-biệt biết số kia

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Quá-khứ vị-lai vô-lượng kiếp

 Tất cả thế-gian tướng thành hoại

 Đều muốn thấu rõ cùng biên-tế

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Tam thế tất cả chư Như-Lai

 Tất cả Độc-Giác và Thanh-Văn

 Muốn biết hết cả những pháp đó

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Vô-lượng vô-biên các thế-giới

 Muốn dùng một lông đều cân nổI

 Như thể tướng kia đều biết rõ

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Vô-lượng vô-số Luân-Vi-sơn

 Muốn khiến đều vào trong chơn lông

 Lớn nhỏ của kia đều biết rõ

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Muốn dùng một diệu-âm tịch-tịnh

 Khắp ứng mười phương tùy loại diễn

 Như vậy đều khiến sáng sạch rõ

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Ngôn ngữ của tất cả chúng-sanh

 Một lời diễn nói đều hết cả

 Đều muốn rõ biết tự-tánh kia

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Ngôn âm thế-gian đều nói cả

 Khiến họ đều hiểu chứng tịch-diệt

 Muốn được như vậy diệu-thiệt-căn

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Muốn khiến mườI phương những thế-giới

 Có tướng thành hoại đều được thấy

 Mà đều biết từ phận-biệt sanh

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Tất cả mười phương những thế-giới

 Vô-lượng Như-Lai đều sung-mãn

 Đều muốn rõ biết Phật-pháp kia

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Các loại biến-hóa vô-lượng thân

 Tất cả thế-giới vi-trần thảy

 Đều muốn rõ thấu từ tâm khởi

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Quá-khứ, vị-lai và hiện-tại

 Vô-lượng vô-số chư Như-Lai

 Muốn nơi một niệm đều rõ biết

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Muốn diễn thuyết đủ một câu pháp

 A-tăng-kỳ kiếp không cùng tận

 Mà khiến văn nghĩa đều chẳng đồng

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Mười phương tất cả các chúng-sanh

 Tùy tướng họ lưu-chuyển sanh diệt

 Muốn nơi một niệm đều rõ thấu

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Muốn dùng thân, ngữ và ý-nghiệp

 Đến khắp mười phương không chướng ngại

 Rõ biết tam-thế đều không-tịch

 Bồ-Tát do đây sơ-phát-tâm.

 Bồ-Tát phát tâm như vậy rồi

 Khiến nên qua đến mười phương cõi

 Cung-kính cúng-dường chư Như-Lai

 Do đây khiến được không thối chuyển.

 Bồ-Tát dũng mãnh cầu Phật-đạo

 Ở nơi sanh-tử chẳng mỏi-nhàm

 Vì kia ca ngợi khiến thuận lành

 Như vậy khiến kia không thối chuyển.

 Mười phương thế-giới vô-lượng cõi

 Đều ở trong đó làm Tôn-Chủ

 Vì chư Bồ-Tát nói như vậy

 Do đây khiến kia không thối chuyển.

 Tói-thắng, tối-thượng, tối-đệ-nhứt

 Pháp thậm-thâm, vi-diệu, thanh-tịnh

 Khuyên chư Bồ-Tát nói cùng người

 Dạy như vậy khiến lìa phiền-não,

 Tất cả thế-gian không bằng được

 Nơi chẳng thể khuynh-động dẹp phục

 Vì Bồ-Tát kia thường ca ngợi

 Dạy như vậy khiến chẳng thối-chuyển.

 Phật là thế-gian Đại-Lực-Chủ

 Đầy đủ tất cả những công-đức

 Khiến các Bồ-Tát trụ trong đó

 Dùng đây dạy làm Thắng-Trượng-Phu,

 Nơi vô-lượng vô-biên chư Phật

 Đều được qua đến để gần gũi

 Thường được chư Phật luôn nhiếp thọ

 Dạy như vậy khiến chẳng thối chuyển.

 Bao nhiêu những tam-muội tịch-tịnh

 Thảy đều diễn đạt không còn thừa

 Vì Bồ-Tát kia nói như vậy

 Do đây khiến kia chẳng thối-chuyển.

 Dẹp trừ vòng sanh-tử các cõi

 Mà chuyển diệu-pháp thanh-tịnh luân

 Tất cả thế-gian không chỗ chấp

 Vì các Bồ-Tát nói như vậy.

 Tất cả chúng-sanh đọa ác-đạo

 Vô-lượng khổ nặng làm bức ngặt

 Làm chỗ quy-y cứu hộ họ

 Vì các Bồ-Tát nói như vậy.

 Đây là 'Bồ-Tát phát-tâm-trụ'

 Nhứt hướng chí cầu vô-thượng-đạo,

 Như tôi đã nói pháp dạy bảo

 Tất cả chư Phật cũng như vậy.

 Thứ hai : 'Bồ-Tát trị-đĩa-trụ'

 Phải nên phát khởi tâm như vầy :

 Mười phương tất cả những chúng-sanh

 Nguyện đều thuận theo lời Phật dạy,

 Tâm đại-bi, lợi-ích, an-lạc,

 Tâm an-trụ, xót-thương, nhiếp-thọ,

 Tâm thủ-hộ chúng-sanh đồng mình,

 Tâm làm thầy và tâm đạo-sư,

 Đã trụ tâm thắng-diệu như vậy

 Kế khiến tụng tập cầu học rộng

 Thường thích tịch-tịnh, chánh tư-duy

 Gần-gũi tất cả thiện-tri-thức.

 Nói lời hòa vui, lìa thô cứng

 Nói tất cả biết thời, không e sợ

 Rõ thấu nghĩa lý làm đúng pháp

 Xa lìa ngu mê tâm bất động :

 Đây là sơ-học bồ-đề hạnh

 Làm được hạnh này : Chơn-Phật-tử

 Nay tôi nói chỗ kia nên làm

 Như vậy Phật-tử phải siêng học.

 Thứ ba : 'Bồ-Tát tu-hành-trụ'

 Thường y phật-giáo siêng quan-sát

 Các pháp vô-thường, khổ, và không

 Cũng không ngã nhơn, không động-tác.

 Tất cả các pháp chẳng đáng ưa

 Không đúng danh-tự, không xứ-sở

 Không chỗ phân-biệt, không chơn thiệt

 Người quán như vậy gọi Bồ-Tát.

 Kế, khiến quan-sát chúng-sanh giớI

 Và cũng quan-sát nơi pháp-giới

 Thế-giới sai biệt trọn không thừa

 Nơi kia đều nên khuyên quan-sát.

 Thập phương thế-giới và hư-không

 Bao nhiêu địa, thủy, cùng hỏa, phong

 Dục-giới, sắc-giới, vô-sắc-giới

 Đều khuyên quán-sát đến cùng tận.

 Quán-sát cõi kia đều sai khác

 Và thể-tánh nó, đều rốt ráo

 Dạy siêng tu hành được như vậy

 Đây thời gọi là chơn Phật-tử.

 thứ tư : 'Bồ-Tát sanh-quý-trụ'

 Từ các thánh-giáo mà xuất sanh

 Rõ thấu các cõi không chỗ có

 Vượt qua pháp kia sanh pháp-giới.

 Tin Phật kiên-cố, chẳng thể hoại

 Quán pháp tịch-diệt, tâm an-trụ

 Tùy những chúng-sanh đều rõ biết

 Thể-tánh hư-vọng không chơn thiệt.

 Thế-gian, sát-độ, nghiệp và báo

 Sanh-tử, niết-bàn đều như vậy

 Phật-tử nơi pháp quán như vậy

 Từ Phật thân sanh, gọi Phật-tử.

 Quá-khứ vị-lai và hiện-tại

 Trong đó bao nhiêu những phật-pháp

 Rõ biết chứa họp và viên-mãn

 Tu học như vậy khiến rốt ráo.

 Tam-thế tất cả chư Như-Lai

 Hay tùy quán-sát đều bình-đẳng

 Các thứ sai biệt bất-khả-đắc

 Người quán như vậy đạt tam-thế.

 Như tôi tán dương ca ngợi đó

 Là những công-đức đệ-tứ-trụ

 Nếu hay y pháp siêng tu hành

 Mau thành Phật bồ-đề vô-thượng.

 Đây đến Bồ-Tát trụ thứ năm

 Hiệu là 'cụ-túc-phương-tiện-trụ'

 Vào sâu vô-lượng phương-tiện khéo

 Phát-sanh nghiệp công-đức rốt ráo.

 Bồ-Tát chỗ tu các phước-đức

 Đều vì cứu hộ các quần-sanh

 Chuyên tâm làm lợi-ích an-lạc

 Một mặt xót thương khiến độ thoát.

 Vì tất cả đời trừ các nạn

 Dẫn thoát sanh-tử, khiến vui mừng

 Mỗi mỗi điều-phục không để sót

 Đều khiến đủ đức hướng niết-bàn.

 Tất cả chúng-sanh vô-lượng-biên

 Vô-lượng, vô-số, bất-tư-nghị

 Nhẫn đến bất-khả-xưng-lượng thảy

 Nghe lãnh Như-Lai pháp như vậy.

 Đây là Phật-tử đệ-ngũ-trụ

 Thành-tựu phương-tiện độ chúng-sanh

 Đấng đại-trí viên-mãn công-đức

 Đem pháp như vậy để khai-thị.

 Thứ sáu : 'chánh-tâm-viên-mãn-trụ'

 Nơi pháp tự-tánh không mê hoặc

 Chánh-niệm tư-duy, rời phân-biệt

 Tất cả trời người chẳng động được.

 Nghe khen chê Phật, cùng Phật-pháp

 Bồ-Tát và cùng Bồ-Tát hạnh

 Chúng-sanh hữu-lượng hoặc vô-lượng

 Hữu-cấu vô-cấu, độ khó dễ,

 Pháp-giới lớn nhỏ và thành hoại

 Hoặc có hoặc không, lòng chẳng động

 Quá-khứ, vị-lai và hiện-tại

 Nhớ kỹ tư-duy hằng quyết-định.

 Tất cả các pháp đều vô-tướng

 Vô-thể, vô-tánh, không, vô-thiệt

 Như ảo, như mộng, rời phân-biệt

 Thường thích được nghe nghĩa như vậy.

 Thứ bảy : 'Bất-thối-chuyển Bồ-Tát'

 Nơi Phật, phật-pháp, bồ-tát-hạnh

 Hoặc có, hoặc không, xuất, chẳng xuất

 Dầu nghe thuyết ấy không thối-chuyển.

 Quá-khứ, vị-lai và hiện-tại

 Tất cả chư Phật có cùng không

 Phật-trí hữu-tận hoặc vô-tận

 Tam-thế một tướng các thứ tướng.

 Một tức là nhiều, nhiều là một

 Văn tùy nơi nghĩa, nghĩa tùy văn

 Như vậy tất cả xoay vần thành

 Bực bất-thối nên vì chúng nói.

 Hoặc pháp có tướng và vô-tướng

 Hoặc pháp có tánh và vô-tánh

 Các thứ sai biệt thuộc lẫn nhau

 Người này nghe được rồi rốt ráo.

 Thứ tám : 'Bồ-Tát đồng-chơn-trụ'

 Thân ngữ ý hạnh đều đầy đủ

 Tất cả thanh-tịnh không có lỗi

 Tùy ý thọ sanh được tự-tại.

 Biết những chúng-sanh lòng sở-thích

 Các thứ ý-giải đều sai khác

 Và kia chỗ có tất cả pháp

 Thập-phương quốc-độ tướng thành hoại,

 Đến được diệu thần-thông mau chóng

 Trong tất cả chỗ tùy niệm qua

 Nơi chư Phật được nghe diệu-pháp

 Khen ngợi tu hành không lười mỏi,

 Rõ biết tất cả các phật-độ

 Chấn-động, gia-trì và quán-sát

 Vượt qua phật-độ vô-lượng-số

 Du hành thế-giới vô-biên-số.

 Vô-số diệu-pháp đều hỏi han

 Chỗ muốn thọ thân đều tự-tại

 Ngôn âm thiện-xảo đều sung mãn

 Chư Phật vô-số đều thờ kính.

 Thứ chín : 'Bồ-Tát vương-tử-trụ'

 Hay thấy chúng-sanh thọ sanh khác

 Phiền-não hiện, tập, đều biết cả

 Chỗ làm phương tiện đều khéo rõ,

 Các pháp đều khác, oai-nghi khác

 Thế-giới chẳng đồng, thuở trước sau

 Như kia thế-tục, đệ-nhứt-nghĩa

 Đều khéo biết rõ không có thừa,

 Chỗ Pháp-Vương thiện-xảo an lập

 Tùy nơi chỗ kia có diệu-pháp

 Pháp-Vương cung-điện hoặc thu nhập

 Và trong nơi đó quan-sát thấy,

 Pháp-Vương chỗ có pháp quán-đảnh

 Thần-lực, gia-trì, không khiếp sợ

 Yên nghỉ cung thất, và ngợi khen

 Đem đây dạy bảo Pháp-Vương-Tử.

 Như vậy vì nói đều hết cả

 Mà khiến tâm kia không chấp trước

 Nơi đây rõ biết tu chánh-niệm

 Tất cả chư Phật hiện ra trước.

 Thứ mười : 'Quán-đảnh chơn-phật-tử'

 Thành mãn pháp tối-thượng đệ-nhứt

 Thập phương vô-số các thế-giới

 Đều hay chấn-động quang chiếu khắp,

 Trụ trì, qua đến, cũng không thừa

 Thanh-tịnh trang-nghiêm đều đầy đủ

 Khai thị chúng-sanh vô-hạn số

 Quan-sát căn-tánh đều biết cả.

 Phát tâm điều-phục cũng vô-biên

 Đều khiến thu-hướng đại bồ-đề

 Tất cả pháp-giới đều quan-sát

 Thập phương quốc-độ đều khiến đến.

 Nơi đó, thân và thân hành-động

 Thần-thông biến hiện khó lường được

 Tam-thế phật-độ các cảnh-giới

 Nhẫn đến Vương-Tử không rõ được.

 Pháp-giới vô-ngại vô-biên trí

 Sung mãn nhất-thiết thế-giới-trí

 Chiếu-diệu thế-giới trụ-trì trí

 Rõ biết chúng-sanh chư pháp-trí

 Và biết chánh-giác vô-biên trí

 Như-Lai vì nói đều đủ cả.

 Thập-trụ Bồ-Tát như vậy thảy

 Đều từ Như-Lai pháp hóa-sanh

 Tùy kia chỗ có công-đức hạnh

 Tất cả trời người chẳng lường được.

 Quá-khứ, vị-lai và hiện-tại

 Phát tâm cầu Phật số vô-biên

 Thập-phương quốc-độ đều sung-mãn

 Đều sẽ được thành nhứt-thiết-trí.

 Tất cả quốc-độ không ngằn mé

 Thế-giới chúng-sanh pháp cũng vậy

 Hoặc, nghiệp, sở-thích đều khác biệt

 Nương đó mà phát bồ-đề tâm.

 Ban đầu một niệm cầu Phật-đạo

 Chúng-sanh thế-gian và nhị-thừa

 Hết sức suy gẫm còn chẳng biết

 Huống là bao nhiêu công-đức khác.

 Thập-phương tất cả các thế-giới

 Dùng một lông đều cân nhắc được,

 Người đó biết được phật-tử này

 Công-hạnh hướng đến Phật đại-trí.

 Thập phương chỗ có những biển lớn

 Đều dùng sợi lông chấm khiến cạn,

 Người đó biết được phật-tử này

 Công-đức tu hành trong một niệm.

 Tất cả thế-giới nghiền làm bụi

 Đều phân-biệt được biết rõ số,

 Người như vậy mới có thể thấy

 Đạo tu hành của Bồ-Tát này.

 Thập phương chư Phật trong tam-thế

 Tất cả Độc-Giác và Thinh-Văn

 Đều dùng tất cả diệu biệt-tài

 Khai thị sơ phát bồ-đề tâm.

 Phát tâm công-đức chẳng lường được

 Sung-mãn tất cả cõi chúng-sanh

 Chúng trí cùng nói không hết được

 Huống là bao nhiêu diệu-hạnh khác.